Có 15 kết quả:

匫 hốt唿 hốt囫 hốt寣 hốt忽 hốt惚 hốt昒 hốt曶 hốt欻 hốt歘 hốt汩 hốt淴 hốt笏 hốt芴 hốt鹘 hốt

1/15

hốt

U+532B, tổng 10 nét, bộ phương 匚 + 8 nét

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

Đồ cổ. Đồ dùng thời xưa.

Tự hình 2

Dị thể 2

hốt

U+553F, tổng 11 nét, bộ khẩu 口 + 8 nét
hình thanh

Từ điển Thiều Chửu

[hu] Xem 呼哨 [hushào].

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

Lo lắng.

Tự hình 2

Dị thể 2

hốt

U+56EB, tổng 7 nét, bộ vi 囗 + 4 nét
phồn & giản thể, hình thanh

Từ điển phổ thông

(xem: hốt luân 囫圇,囫囵)

Từ điển trích dẫn

1. (Tính, phó) § Xem “hốt luân” 囫圇.

Từ điển Thiều Chửu

① Hốt luân 囫圇 nguyên lành (vật còn nguyên lành không mất tí gì). Xem sách không hiểu nghĩa thế nào, cứ khuyên trăn cũng gọi là hốt luân. Người hồ đồ không sành việc gọi là hốt luân thôn tảo 囫圇吞棗.

Từ điển Trần Văn Chánh

【囫圇】hốt luân [húlún] ① Nguyên vẹn, nguyên lành, lành lặn, cả thảy: 囫圇吞下 Nuốt cả thảy, nuốt vội;
② Đánh dấu khuyên tràm vào chỗ không hiểu nghĩa trong câu sách.

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

Hốt luân: 囫圇 Trọn vẹn, hoàn toàn, không sứt mẻ gì.

Tự hình 2

Từ ghép 2

hốt

U+5BE3, tổng 14 nét, bộ miên 宀 + 11 nét
phồn & giản thể

Từ điển phổ thông

1. ngủ dậy, tỉnh giấc
2. tiếng khóc của trẻ con

Từ điển Trần Văn Chánh

① (đph) (Ngủ) dậy, tỉnh giấc. Cv.

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

Thức giấc — Không ngủ nữa nhưng vẫn còn nằm.

Tự hình 2

Dị thể 1

hốt

U+5FFD, tổng 8 nét, bộ tâm 心 + 4 nét
phồn & giản thể, hình thanh

Từ điển phổ thông

bỗng nhiên, bất chợt

Từ điển trích dẫn

1. (Động) Chểnh mảng, lơ là, sao nhãng. ◎Như: “sơ hốt” 疏忽 sao nhãng, “hốt lược” 忽略 nhãng qua.
2. (Động) Coi thường, khinh thị. ◇Lí Bạch 李白: “Bất dĩ phú quý nhi kiêu chi, hàn tiện nhi hốt chi” 不以富貴而驕之, 寒賤而忽之 (Dữ Hàn Kinh Châu thư 與韓荊州書) Chớ lấy giàu sang mà kiêu căng, nghèo hèn mà coi thường.
3. (Phó) Chợt, thình lình. ◎Như: “thúc hốt” 倏忽 chợt thoáng, nói sự nhanh chóng, xuất ư bất ý, “hốt nhiên” 忽然 chợt vậy. ◇Đỗ Phủ 杜甫: “Tích biệt quân vị hôn, Nhi nữ hốt thành hàng” 昔別君未婚, 兒女忽成行 (Tặng Vệ bát xử sĩ 贈衛八處士) Khi chia tay lúc trước, bạn chưa kết hôn, (Ngày nay) con cái chợt đứng thành hàng.
4. (Danh) Đơn vị đo lường ngày xưa. Phép đo có thước, tấc, phân, li, hào, ti, hốt. Phép cân có lạng, đồng, phân, li, hào, ti, hốt.
5. (Danh) Họ “Hốt”.

Từ điển Thiều Chửu

① Nhãng, như sơ hốt 疏忽 sao nhãng, hốt lược 忽略 nhãng qua, v.v.
② Chợt, như thúc hốt 倏忽 chợt thoáng, nói sự nhanh chóng, xuất ư bất ý, nói gọn chỉ nói là hốt, như hốt nhiên 忽然 chợt vậy.
③ Số hốt, phép đo có thước, tất, phân, li, hào, ti, hốt. Phép cân có lạng, đồng, phân, li, hào, ti, hốt.

Từ điển Trần Văn Chánh

① Lơ là, chểnh mảng: 疏忽 Lơ đễnh, chểnh mảng;
② Bỗng, chợt, thình lình, đột nhiên. 【忽地】hốt địa [hudì] Bỗng nhiên, đột nhiên, bỗng, chợt, (bất) thình lình: 燈忽地滅了 Ngọn đèn chợt tắt; 忽地起雨來 Đột nhiên mưa; 忽地來了一個人 (Bất) thình lình có người đến; 【忽而】hốt nhi [hu'ér] Đột nhiên, thình lình, bỗng chốc: 忽而高,忽而低 Chốc cao, chốc thấp; 【忽然】hốt nhiên [hurán] Bỗng, bỗng nhiên, đột nhiên, đột ngột, thình lình, bất thình lình: 忽然刮起大風 Thình lình nổi gió lớn;
③ Quên;
④ (cũ) Hốt (đơn vị đo lường bằng một phần triệu lạng);
⑤ [Hu] (Họ) Hốt.

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

Quên mất, không nhớ nữa — Khinh thường — Mau lẹ — Chỉ sự rất nhỏ.

Tự hình 4

Dị thể 2

Từ ghép 16

Một số bài thơ có sử dụng

hốt [dịch]

U+60DA, tổng 11 nét, bộ tâm 心 + 8 nét
phồn & giản thể, hình thanh & hội ý

hốt

U+6612, tổng 8 nét, bộ nhật 日 + 4 nét
phồn & giản thể

Từ điển phổ thông

lúc trời chưa rạng sáng

Từ điển Trần Văn Chánh

(văn) Lúc trời chưa rạng sáng.

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

Như chữ Hốt 㫚. Hai chữ Hốt này thuộc bộ Nhật 日.

Tự hình 2

Dị thể 7

hốt

U+66F6, tổng 8 nét, bộ viết 曰 + 4 nét
phồn thể

Từ điển phổ thông

lúc trời chưa rạng sáng

Từ điển Trần Văn Chánh

Như 昒.

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

Nhẹ. Tầm thường, không đáng chú ý. Chữ Hốt này thuộc bộ Viết 曰.

Tự hình 1

Dị thể 6

hốt [huất]

U+6B3B, tổng 12 nét, bộ khiếm 欠 + 8 nét
phồn thể, hội ý

Từ điển phổ thông

bỗng nhiên, bất chợt

Từ điển trích dẫn

1. (Phó) Thình lình, hốt nhiên, đột nhiên. § Dùng như chữ “hốt” 忽. ◇Pháp Hoa Kinh 法華經: “Hốt nhiên hỏa khởi, phần thiêu xá trạch” 欻然火起, 焚燒舍宅 (Thí dụ phẩm đệ tam 譬喻品第三) Lửa bỗng nổi lên, đốt cháy nhà cửa.
2. (Trạng thanh) Tiếng nhanh gấp hoặc có nhịp. ◎Như: “hốt hốt đích cước bộ thanh” 欻欻的腳步聲 bước chân rầm rập.

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

Thình lình — Rất mau lẹ — Sơ ý — Dùng như chữ Hốt 忽.

Tự hình 2

Dị thể 1

Một số bài thơ có sử dụng

hốt

U+6B58, tổng 16 nét, bộ khiếm 欠 + 12 nét

Từ điển trích dẫn

1. § Vốn là chữ “hốt” 欻.

Tự hình 1

Dị thể 1

Một số bài thơ có sử dụng

hốt [cốt, duật, dật, mịch]

U+6C69, tổng 7 nét, bộ thuỷ 水 + 4 nét
hội ý

Từ điển trích dẫn

1. (Động) Trị thủy. Cũng phiếm chỉ “trị” 治.
2. (Động) Rối loạn. ◇Thư Kinh 書經: “Cốt trần kì ngũ hành” 汩陳其五行 (Hồng phạm 洪範) Rối loạn cả ngũ hành.
3. (Động) Chìm đắm, trầm mê.
4. (Động) Mai một, tiêu diệt. ◇Diêu Nãi 姚鼐: “Cấp phong xuy bạch vũ, Bạc mộ cốt Ô giang” 急風吹白雨, 薄暮汩 烏江 (Ô giang trở phong 烏江阻風).
5. (Động) Khuấy, trộn.
6. (Tính) Hỗn trọc, đục, vẩn đục.
7. (Phó) Nước chảy nhanh. ◇Khuất Nguyên 屈原: “Hạo hạo Nguyên Tương, phân lưu cốt hề” 浩浩沅湘, 分流汩兮 (Cửu chương 九章, Hoài sa 懷沙) Mênh mông sông Nguyên sông Tương, chia hai chảy xiết hề.
8. § Ghi chú: Chữ “cốt” 汩 này khác với chữ “mịch” 汨.
9. Còn có âm là “duật”. (Tính) Gấp, vội, cấp tốc.
10. (Tính) Sạch, trong, quang khiết.
11. Còn có âm là “hốt”. (Danh) Sóng trào, vọt, dâng.

Tự hình 2

Dị thể 3

Một số bài thơ có sử dụng

hốt [ốt]

U+6DF4, tổng 11 nét, bộ thuỷ 水 + 8 nét
phồn & giản thể

Từ điển phổ thông

(xem: hốt dục 淴浴)

Từ điển Trần Văn Chánh

【淴浴】hốt dục [huyù] (đph) Tắm.

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

Dáng nước từ trong chỗ khuất, trong khe chảy ra, vọt ra — Một âm là Ốt. Xem Ốt.

Tự hình 1

Dị thể 1

Từ ghép 1

hốt

U+7B0F, tổng 10 nét, bộ trúc 竹 + 4 nét
phồn & giản thể, hình thanh

Từ điển phổ thông

cái hốt (các quan dùng khi vào trầu)

Từ điển trích dẫn

1. (Danh) Cái “hốt”. § Ngày xưa vua quan ra chầu đều cầm cái hốt, hoặc làm bằng ngọc, hoặc làm bằng tre, ngà, có việc gì định nói thì viết lên giấy để phòng cho khỏi quên. Đời sau hay làm bằng ngà voi mà chỉ các quan cầm thôi. ◇Nhậm Quảng 任廣: “Ngọc hốt viết sâm bản” 玉笏曰琛板 (Thư tự chỉ nam 書敘指南, Triều sự điển vật 朝事典物).
2. (Danh) Lượng từ: thoi, dây (dùng cho: vàng, bạc, mực, ...). ◎Như: “nhất hốt” 一笏 một thoi vàng.

Từ điển Thiều Chửu

① Cái hốt, ngày xưa vua quan ra chầu đều cầm cái hốt, hoặc làm bằng ngọc, hoặc làm bằng tre, ngà, có việc gì định nói thì viết lên giấy để phòng cho khỏi quên. Ðời sau hay làm bằng ngà voi mà chỉ các quan cầm thôi.
② Một thoi vàng cũng gọi là nhất hốt 一笏.

Từ điển Trần Văn Chánh

① (cũ) Cái hốt (cầm trong tay đại thần, có ghi những điều cần nói để đến yết kiến vua);
② (văn) Thoi vàng: 一笏 Một thoi vàng.

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

Tấm thẻ thật lớn, thời cổ làm bằng tre, sau làm bằng ngà voi, các quan cầm ở tay khi vào triều, muốn tâu điều gì với vua thì viết lên tấm hốt đó.

Tự hình 2

Dị thể 1

Từ ghép 1

Một số bài thơ có sử dụng

hốt [vật]

U+82B4, tổng 7 nét, bộ thảo 艸 + 4 nét
hình thanh

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

Dùng như chữ Hốt 忽.

Tự hình 2

hốt [cốt]

U+9E58, tổng 14 nét, bộ điểu 鳥 + 9 nét
giản thể, hình thanh

Từ điển trích dẫn

1. Giản thể của chữ 鶻.

Tự hình 2

Dị thể 7