Có 1 kết quả:

菲薄 phỉ bạc

1/1

Từ điển trích dẫn

1. Kém cỏi, bỉ lậu. § Nói về tài đức. Thường dùng làm từ nhún mình. ◇Vương Xương Linh 王昌齡: “Tự tàm phỉ bạc tài, Ngộ mông quốc sĩ ân” 自慚菲薄才, 誤蒙國士恩 (Vịnh sử 詠史).
2. Ít, thiếu. ◇Lí Ngư 李漁: “Chỉ thị sính lễ phỉ bạc, hoàn yêu cầu lệnh tôn hải hàm” 只是聘禮菲薄, 還要求令尊海涵 (Thận trung lâu 蜃中樓, Song đính 雙訂).
3. Chỉ vật nhỏ, ít, không giá trị. ◇Hàn Dũ 韓愈: “Thăng giai ủ lũ tiến bô tửu, Dục dĩ phỉ bạc minh kì trung” 升階傴僂薦餔酒, 欲以菲薄明其衷 (Yết Hành Nhạc miếu... 謁衡岳廟).
4. Tằn tiện, kiệm ước. ◇Tân Đường Thư 新唐書: “Thánh nhân thâm tư viễn lự, an ư phỉ bạc, vi trường cửu kế” 聖人深思遠慮, 安於菲薄, 為長久計 (Ngu Thế Nam truyện 虞世南傳).
5. Mỏng. § Đối lại với “hậu” 厚 dày. ◇Lỗ Tấn 魯迅: “Dụng nhất bính tiêm duệ đích lợi nhận, chỉ nhất kích, xuyên thấu giá đào hồng sắc đích, phỉ bạc đích bì phu” 用一柄尖銳的利刃, 只一擊, 穿透這桃紅色的, 菲薄的皮膚 (Dã thảo 野草, Phục cừu 復仇).
6. Coi thường, khinh thị. ◇Viên Khang 袁康: “Tự vị suy tiện, vị thường thế lộc, cố tự phỉ bạc” 自謂衰賤, 未嘗世祿, 故自菲薄 (Việt tuyệt thư 越絕書, Ngoại truyện kí Phạm Bá truyện 外傳記范伯傳).

Một số bài thơ có sử dụng