Có 3 kết quả:

kìnhkínhkềnh
Âm Hán Việt: kình, kính, kềnh
Tổng nét: 16
Bộ: mộc 木 (+12 nét)
Lục thư: hình thanh
Hình thái:
Nét bút: 一丨丨ノフ丨フ一ノ一ノ丶一丨ノ丶
Thương Hiệt: TKD (廿大木)
Unicode: U+6AA0
Độ thông dụng trong Hán ngữ cổ: thấp
Độ thông dụng trong tiếng Trung hiện đại: rất thấp

Âm đọc khác

Âm Pinyin: jìng, qīng, qíng
Âm Nôm: kình
Âm Nhật (onyomi): ケイ (kei)
Âm Nhật (kunyomi): ゆだめ (yudame)
Âm Hàn:
Âm Quảng Đông: king4

Tự hình 2

Dị thể 4

Một số bài thơ có sử dụng

1/3

kình

phồn & giản thể

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

Dụng cụ để uốn cánh cung. Như chữ Kình 擏— Cái chân đèn, cái đế đèn — Một âm khác là Kính.

kính

phồn & giản thể

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

Cái chậu có chân, có đế cao — Một âm là Kình.

kềnh

phồn & giản thể

Từ điển phổ thông

1. đồ nắn cung
2. đế đèn, chân đèn

Từ điển trích dẫn

1. (Danh) Đồ dùng để chỉnh cung nỏ.
2. (Danh) Đế đèn, chân đèn. ◇Tô Thức 蘇軾: “Mộng đoạn tửu tỉnh san vũ tuyệt, Tiếu khán cơ thử thướng đăng kềnh” 夢斷酒醒山雨絕, 笑看飢鼠上燈檠 (Điệt an tiết viễn lai dạ tọa 姪安節遠來夜坐) Mộng đứt rượu tỉnh mưa núi hết, Cười nhìn chuột đói leo chân đèn.
3. (Danh) Đèn. ◇Dữu Tín 庾信: “Liên trướng hàn kềnh song phất thự” 蓮帳寒檠窗拂曙 (Đối chúc phú 對燭賦) Màn sen đèn lạnh, bình minh phớt qua cửa sổ.
4. (Động) Chỉnh, sửa cho ngay, uốn thẳng. ◎Như: “kềnh cung nỗ” 檠弓弩 chỉnh cung nỏ.
5. (Động) Cầm, nắm, bưng. § Thông “kình” 擎. ◇Dụ thế minh ngôn 喻世明言: “Không thủ hốt kềnh song khối ngọc” 空手忽檠雙塊玉 (Quyển thập thất, Đan phù lang toàn châu giai ngẫu 單符郎全州佳偶) Tay không chợt cầm hai khối ngọc.

Từ điển Thiều Chửu

① Cái đồ nắn cung.
② Cái đế đèn, chân đèn.
③ Một âm là kính. Cái giản.

Từ điển Trần Văn Chánh

(văn) ① Đồ dùng để chỉnh cung nỏ;
② Đế đèn, chân đèn. Cv. 㯳.