Có 1 kết quả:

phú

1/1

phú

phồn & giản thể

Từ điển phổ thông

1. giàu có
2. dồi dào

Từ điển trích dẫn

1. (Tính) Giàu. ◎Như: “phú dụ” giàu có.
2. (Tính) Dồi dào. ◎Như: “văn chương hoành phú” văn chương rộng lớn dồi dào.
3. (Tính) Mạnh khỏe, tráng thịnh. ◎Như: “phú niên” tuổi mạnh khỏe.
4. (Danh) Của cải, tiền bạc. ◎Như: “tài phú” của cải.
5. (Danh) Họ “Phú”.
6. (Động) Làm cho giàu có. ◎Như: “phú quốc cường binh” làm cho nước giàu quân mạnh. ◇Luận Ngữ : “Nhiễm Hữu viết: Kí thứ hĩ, hựu hà gia yên? Viết: Phú chi” : , ? : (Tử Lộ ) Nhiễm Hữu hỏi: Dân đông rồi, phải làm gì thêm? (Khổng Tử) đáp: Làm cho dân giàu.

Từ điển Thiều Chửu

① Giàu.
② Phàm cái gì thừa thãi đều gọi là phú, như niên phú tuổi khỏe, văn chương hoành phú văn chương rộng rãi dồi dào.

Từ điển Trần Văn Chánh

① Giàu có, giàu: Giàu nghèo không đồng đều;
② Giàu, dồi dào, phong phú: Giàu có: Có nhiều chất bổ; Văn chương rộng rãi phong phú;
③ [Fù] (Họ) Phú.

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng

Nhiều. Td: Phong phú — Giàu có, nhiều tiền của — Điều may mắn được hưởng.

Từ ghép 37